Có những lúc đang đi trên đường, thấy mấy đứa nhỏ đạp xe tới trường (một
hình ảnh rất hiếm gặp trong nhịp sống phố thị thời nay), áo trắng bay nhẹ sau
lưng, tự nhiên trong lòng mình dậy lên một cảm giác rất khó tả, những thân hình nhỏ xíu,
chiếc xe thì gần như quá khổ, vậy mà vẫn cố gắng giữ thăng bằng, chân đạp tới
tấp cho kịp giờ học, tóc rối, ánh mắt trong veo, hồn nhiên đến mức chỉ cần nhìn
thôi cũng thấy cả một bầu trời trong trẻo mở ra trước mắt..
Hoặc nhìn dây phơi quần áo trước sân, áo quần đung đưa trong nắng, thấy đời
sống giản dị, đơn sơ vậy thôi mà như gợi lên hình ảnh của một mái nhà bình yên,
của những ngày không vội vã.
Rồi đôi khi là tiếng chổi quét sân, đều đều và mộc mạc như một nhịp thở quen
thuộc của xóm nhỏ. Hay mùi cơm mới từ một căn bếp nhà ai bay ra, thoang thoảng,
đủ khiến cho lòng người dịu lại. Rồi tiếng trẻ con gọi nhau í ới nơi cuối ngõ,
trong trẻo đến mức xua được cả những mệt mỏi còn sót lại của ngày hôm qua…
Toàn những thứ nhỏ xíu, nhưng lại chạm vào mình một cảm xúc rất lạ.
Những thứ chẳng có gì đặc biệt, chỉ là những điều mỗi
ngày vẫn diễn ra trước mắt, vậy mà đôi khi nhìn vào, lại thấy như sự sống đang
khẽ mỉm cười với mình.
(Góc Nhỏ Của Cuộc Sống: ngày 2/12/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Bình luận mang tính xây dựng sẽ được hiển thị nhanh hơn. Tránh gửi spam, quảng cáo hoặc nội dung không phù hợp.